>> Khóc vì chưa biết tiếng mẹ đẻ
>> Viết để giữ tiếng Việt ở xứ người
>> 'Cô gái Harvard' tìm thấy mình nhờ tiếng Việt
Con 15 tuổi, sinh ở bên Tây.
Con nói, nghe tiếng Việt giỏi vì trong nhà sử dụng tiếng Việt, vì con hay về Việt Nam chơi. Nhưng con đọc, viết không sõi.
Để cải thiện điều này, cứ lâu lâu mẹ tìm ra một bài báo ngăn ngắn, bắt con đọc rồi kể lại nội dung, như một kiểu bài tập.
Mấy ngày nay con cứ kêu khóc, rên rỉ vì bị nổi mụn hoài không hết. Con rên rỉ tại sao cơ thể con có quá nhiều “vấn đề": hết niềng răng, lở mép, lại mụn... Con buồn vì mụn làm con xấu trong khi con sắp nghỉ hè, sắp về Việt Nam chơi. Con cứ khóc ri rỉ dù mẹ nói tuổi vị thành niên thì phải có mụn, rằng biết bao người khác còn đau đớn, khổ sở hơn. Nhưng chẳng ăn thua, con vẫn ủ rũ mình bất hạnh!
Tối qua mẹ thấy trên mạng một bài báo. Mẹ in cho con đọc.
Mười phút sau con kể lại:
“Bé Thắm 10 tuổi ở Thanh Hoá không có hai tay, vì bà ngoại bé đi đánh Mỹ bị chất độc da cam. Bé cố gắng làm mọi thứ bằng chân, học giỏi, vẽ đẹp. Bé ước mơ làm cô giáo để dạy cho những người tàn tật như mình...”
Mẹ khen con đọc giỏi.
Sáng nay không thấy con cằn nhằn mụn nữa. Mẹ không hỏi, vì mẹ biết tại sao. Bài báo đêm qua không chỉ là bài học tiếng Việt.