- Anh đã tốt nghiệp Học viện Kinh tế và Chính trị London (LSE - London School of Economics and Political Science) và đang tiếp tục học tại ĐH Stanford. Tại sao bạn không chọn đi làm mà lại đi học tiếp?
- Tôi thích đi học nữa vì còn lưu luyến cuộc sống sinh viên. Cuộc sống mà tôi thấy rất thoải mái, lôi tôi thoát khỏi những mục tiêu khác. Sau khi học xong ở Anh, tôi nộp đơn xin học bổng của ĐH Stanford và được chấp nhận. Tôi được các ĐH Stanford, Northwestern, Columbia (Mỹ) cấp học bổng 5 năm học tiến sĩ kinh tế và chọn ĐH Stanford vì trường này nổi tiếng trong lĩnh vực này. Tôi chưa đi làm cũng vì muốn thay đổi môi trường học tập.
 |
| Nguyễn Chí Hiếu. |
- Ngoài kiến thức văn hoá, bạn thu nhận được gì về cuộc sống sau những ngày sống tại Anh, Mỹ?
- Sự độc lập trong suy nghĩ và tính tự chủ. Gia đình tôi không giàu nên tôi phải tự lo cuộc sống cho mình. Chúng tôi xin phụ chạy bàn cho một nhà hàng, mỗi tuần kiếm không nhiều nhưng cảm thấy mình lớn hơn từ số tiền còm đó.
Giới trẻ Anh thường bị nghĩ là lạnh lùng nhưng tôi thấy họ dễ hoà nhập hơn người lớn tuổi. Bạn có thể bắt chuyện, trao đổi về mọi lĩnh vực với họ. Họ thích bàn luận về chính trị. Trong khi đó, ở Mỹ, thanh niên quan tâm đến những vấn đề thuộc về cuộc sống, cộng đồng và con người. Các trường ĐH luôn có rất nhiều hội đoàn, CLB để thanh niên tham gia. Ai thích lĩnh vực gì thì chọn hội đó. Ví dụ như các câu lạc bộ: thể thao, văn học, thiên văn, hoạt động xã hội và từ thiện...
- Theo anh, đâu là sự khác biệt trong giáo dục ĐH giữa Anh, Mỹ và Việt Nam?
- Tôi chưa học ĐH ở Việt Nam, nhưng qua bạn bè cũng biết được Việt Nam giáo dục chú trọng chiều sâu trong khi phương Tây thiên về chiều rộng. Lúc mới qua, tôi bất ngờ về sự hiểu biết của thanh niên Anh. Một sinh viên kinh tế có thể thuyết trình về văn hoá không thua gì các sinh viên chuyên ngành...
- Những danh hiệu đạt được trong những năm học đại học có là áp lực cho bạn?
- Khi nhận được những vinh dự đó, các báo tại Anh có phỏng vấn tôi nhiều nhưng tôi không cho rằng đó là đích đến cuối cùng của mình. Tôi có gọi điện về Quy Nhơn cho ba mẹ làm cả gia đình đều vui đến không ngủ được. Những giải thưởng trên là một phần để ĐH Stanford trao học bổng cho tôi, đó là thu hoạch lớn nhất.
- Ở lĩnh vực chuyên môn của mình là kinh tế tài chính, giả sử bạn về Việt Nam và tham gia làm quản lý, bạn ưu tiên giải quyết vấn đề nào nhất?
- Tôi chọn chứng khoán. Thị trường này ở Việt Nam đang giống Hong Kong ở những năm 1996, 1997. Đội ngũ nhân lực có trình độ chưa nhiều nên dễ bị chi phối và tâm lý “ăn theo”, thấy người ta mua mình cũng mua... Nó giống một canh bạc, người chơi ăn nhiều và thua nhiều vì tham gia kiểu “say bạc” chứ không có sự phân tích.
- Theo anh, cách nào để Việt Nam thu hút và tận dụng nhiều hơn trí tuệ của các du học sinh?
- Muốn có nhiều nhân tài cho đất nước, ngoài những chính sách ưu đãi hiện nay, theo cá nhân tôi Nhà nước nên có chủ trương về đào tạo. Trong đó cần xây dựng kế hoạch trọng dụng nhân tài một cách minh bạch và nhất quán. Những du học sinh chúng tôi muốn mình có cảm giác “được làm việc”, thấy mình hữu ích trên “mảnh ruộng nhà”...
Theo Sinh Việt Việt Nam