>> Tự truyện đồng tính chưa... đời
Ngoài những cuốn sách của người nổi tiếng: Lê Vân yêu và sống, Cát bụi chân ai, Hồi ký điện ảnh Đặng Nhật Minh, Nhật ký Nguyễn Huy Tưởng…, một số người có số phận đặc biệt cũng quyết định chia sẻ số phận của mình với độc giả.
Tôi mù của Nguyễn Thanh Tú kể lại những “chuyện lạ có thật” mà cô từng trải qua cùng nhiều người khiếm thị khác. Bị glocom bẩm sinh, 45 ngày tuổi lên bàn mổ lần đầu, 16 tuổi phải bỏ cả hai mắt, sau đó liên tiếp 10 lần phẫu thuật, nhưng Tú vẫn cố gắng tìm lại ánh sáng cho bản thân và những người mù khác bằng khả năng nhìn nội tạng người bệnh, chỉ ra khuyết tật ở cấp phân tử ..., từ đó có những lời khuyên hữu ích.
Trở về thiên đường tuổi thơ là tự truyện cảm động của một bà mẹ, vượt bao khó khăn để trị bệnh tự kỷ cho con.
 |
| Tác giả cuốn tự truyện Bóng. |
Gần đây nhất là Bóng của Nguyễn Văn Dũng, một người nổi tiếng trong giới đồng tính ở Hà Nội, Chủ nhiệm Câu lạc bộ MSM Thông Xanh. Qua cuốn tự truyện đầu tiên của một đồng tính nam, người đọc phần nào hiểu được góc khuất trong cuộc sống và nội tâm của giới đồng tính. Cuốn sách dày hơn 350 trang này có thể nhận được đồng cảm, chia sẻ, hoặc ngược lại. Nhưng dù sao, Bóng cũng đã mở ra một thế giới khác, tồn tại trong đời sống mà ít người hiểu thấu.
Trong hồi ký, phần đông tác giả sẵn sàng phơi trần uẩn khúc mà lẽ thường mọi người giấu giếm. Tâm lý “ngó trộm qua lỗ khóa” được thỏa mãn phần nào khi độc giả tìm đến tự truyện. Các tác giả “bỗng dưng có nhu cầu trút bầu tâm sự”, sẵn sàng xé toang tấm màn che khuất nhiều chuyện “thâm cung bí sử” tưởng chỉ có “sống để dạ, chết mang theo”…
Có nhiều lý do khác nhau thôi thúc các cá nhân viết tự truyện. Nhà văn Nguyệt Tú, vợ cố Chủ tịch Quốc hội Lê Quang Đạo, tác giả của nhiều cuốn hồi ký và gần đây là Đường sáng trăng sao, tâm sự: “Tôi viết hồi ký để con cháu sau này hiểu và tự hào về thế hệ cha ông, về những người làm cách mạng... Bạn bè đọc sách cũng chia sẻ tâm sự, khiến cuộc sống của tôi thú vị hơn”.
Còn đạo diễn Đặng Nhật Minh thổ lộ: “Viết hồi ký là việc tôi rất ngại ngùng. Viết làm sao trung thực với chính mình mà không đụng chạm đến ai quả là khó. Nhưng nếu không viết ra, thì ngay người ruột thịt trong gia đình cũng không hiểu được mình đã làm gì, tại sao làm như vậy, và những gì đã đến với mình trong cuộc đời đầy biến động này…”.
Hầu hết tự truyện hay hồi ký ra đời đều có sự “hậu thuẫn” của các đơn vị làm sách tư nhân và liên kết với các Nhà xuất bản như Tôi mù với sự hợp tác của Nhà xuất bản Hội Nhà văn và công ty Đông A, Bóng do NXB Văn học và công ty sách Domino hỗ trợ…
Cũng giống như các Nhà xuất bản ở nước ngoài coi tự truyện như một mỏ vàng. Họ cùng các công ty, nhà sách, ngoài chuyện nhanh nhạy phát hiện đề tài, còn phải trang bị tay nghề tổ chức, PR, biết cách dung hòa hình thức và nội dung.
Giám đốc Công ty sách Domino Lê Khánh Duy, người biên tập và tổ chức bản thảo cuốn tự truyện Bóng, cho biết, để thực hiện một cuốn sách hoàn thiện, nhóm biên tập viên của họ phải nghĩ ý tưởng, tìm cách thể hiện đề tài đó thành sách…
Cách tổ chức mới này cho phép tự do hơn trong sáng tạo, nhưng đồng thời cũng có thách thức lớn bởi phải làm sách từ con số 0. “Chúng tôi muốn có nhiều tác phẩm ăn khách, bán chạy, đông người đọc. Điều đó hoàn toàn không xấu, nếu như cuốn sách của chúng tôi chứa đựng những thông điệp mang ý nghĩa tốt cho xã hội”, ông Duy cho biết.
Chi Mai